Nói không “Vẽ, viết bậy ở trường học”

Lượt xem:

Đọc bài viết

     Tôi đã đọc xong cuốn sách “Đường xa nghĩ về giáo dục Việt Nam” của tác giả trẻ Nguyễn Quốc Vương. Sách gồm 3 phần: Phần 1: Giáo viên, chương trình và sách giáo khoa; Phần 2: Văn hóa trường học; Phần 3: Giáo dục đời sống. Sách đã xuất bản từ năm 2017, dù tiếp cận sách muộn nhưng nội dung của sách vẫn còn rất “nóng”, và có tính thời sự cao. Ba phần chính của sách đều rất hay, nhưng cá nhân tôi thích nhất ở Phần 3: Giáo dục đời sống. Tác giả nhìn nhận những vấn đề quanh ta như: “Mùa xuân nghĩ về tuổi trẻ”, “Truyền thông nước Nhật ứng xử như thế nào khi xảy ra thảm họa thiên tai” và “Vẽ bậy ở di tích lịch sử – sự phạm tội hồn nhiên”… Là những nhìn nhận, quan sát, và suy ngẫm của tác giả trong các hoạt động ở lĩnh vực văn hóa, giáo dục mà tác giả đã từng trải nghiệm.
     Xem xong cuốn sách tôi rất tâm đắc nội dung cuối “Vẽ bậy ở di tích lịch sử – sự phạm tội hồn nhiên”. Có đoạn “Nếu để ý kĩ, chúng ta sẽ dễ dàng nhận thấy những dòng chữ, những ký hiệu mà du khách để lại ở các khu du lịch. Di tích lịch sử trên cả nước. Đấy có thể là tên người viết, có thể là ngày giờ đến di tích hoặc là những ký hiệu ‘bí ẩn’ khác… Tác giả nhận định: Tình trạng ấy nói lên rất nhiều điều trong tư duy và lối sống của người Việt. Đấy có thể là vấn đề về mỹ học, vấn đề về nhận thức sở hữu, vấn đề nhận thức về không gian công cộng, vấn đề về nhận thức pháp luật…,”.
     Chúng ta hãy cùng nhìn lại các trường học, trên các tường phòng học, phòng ở bán trú, cổng trường và bàn học sinh luôn được các em học sinh dùng vật cứng khắc lên như: “I love you”, “Kỷ niệm buồn”, “Mình đã từng ở đây, A M…ngày, tháng, năm”… và nhiều cụm từ phản cảm khác nữa, thậm chí nhiều chân dung minh họa trong sách giáo khoa bị các em vẽ thêm râu, tóc… Đây là một thói quen xấu cần uốn nắn, nhắc nhở kịp thời. Mỗi thầy cô giáo của trường hãy giúp học sinh của mình nói không với “Vẽ, viết bậy ở trường học”!
Trần Nhật Lam